HOTLINE: 0904 89 4444

Tình người ở “xóm chạy thận”
“Xóm chạy thận” là tên gọi của nhiều người dành cho những bệnh nhân chạy thận và người nhà đang lưu trú tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh Bình Định (TP. Quy Nhơn, tỉnh Bình Định). Tại đây, họ quây quần, tối lửa tắt đèn có nhau như chòm xóm láng giềng ở quê. Ở nơi mà lằn ranh giữa sự sống và cái chết như sợi chỉ mong manh, tình người lại thêm bền chặt, ấm nồng…
14:27 23-08-2017
 
Những phận đời như ngọn đèn trước gió ở “xóm chạy thận”.
 
Ngọn đèn trước gió

Chúng tôi đến thăm “xóm chạy thận” tại một góc nhỏ ở Bệnh viện Đa khoa tỉnh Bình Định, những con người ở đây ngồi lặng lẽ với những câu chuyện đời, chuyện bệnh đã bạc màu. “Xóm chạy thận” đang hiện hữu 55 bệnh nhân chạy thận người nhà vẫn đang thắc thỏm, chạy đua từng ngày với thần chết. 

Chung một nỗi đau, nhưng mỗi người bệnh là một số phận, một chuyện đời riêng. Ông Trần Đình Dũng (56 tuổi, ngụ thôn Gia Chiểu 2, thị trấn Tăng Bạt Hổ, huyện Hoài Ân, tỉnh Bình Định) là một trong những cư dân lâu năm nhất ở “xóm chạy thận” này. Dấu vết sau nhiều năm chạy thận là cánh tay gân guốc, chi chít những vết kim tiêm sau những lần chạy thận. 

“Tôi phát bệnh lâu lắm rồi, nhưng những năm trước còn nhẹ nên ở nhà, cách đây hơn 7 năm bệnh ngày càng nặng nên tôi tới ở hẳn nơi đây. Một tuần phải 3 lần chạy thận nên ít khi về nhà. Cách đây 3 tháng, tôi về thăm nhà thì bị tai nạn giao thông nên giờ chỉ nằm thế này. Bây giờ có thể nói được như vậy, nhưng nó đau bất chợt, tăng huyết áp lúc nào không hay. Ai vào đây cũng như ngọn đèn trước gió, chẳng biết phụt tắt lúc nào. Tối đang ngồi với nhau, sáng ra không còn nhìn thấy nhau nữa là chuyện bình thường”, ông Dũng chua chát.

Ở xóm nhỏ ấy còn nhiều lắm những cảnh đời éo le. Chị Võ Thị Bích Thủy (45 tuổi, ngụ phường An Phú, thị xã An Khê, tỉnh Gia Lai) ngồi bó gối, đưa mắt nhìn ra phía sau song sắt cổng bệnh viện. Chị nói lâu rồi không về thăm quê, nhà về thì nhà cũng chẳng có, chỉ ở nhờ. Phát hiện bệnh cách đây 8 năm nhưng vì gia cảnh nghèo khó, chồng chết sớm, 2 đứa con còn nhỏ dại nên không điều trị. Cách đây 5 năm, vì bệnh tình khá nặng, người thân khuyên bảo nên chị mới đến đây chạy thận. 

“Chạy thận được vài năm thì tôi bán căn nhà ở quê để lấy tiền lo thuốc thang, ăn uống. Hai đứa con thì chuyển sang ở nhờ nhà cậu, đứa lớn thì đi làm thuê làm mướn kiếm sống, còn đứa nhỏ thì còn dại lắm. Sức khỏe yếu dần, thân hình tiều tụy, nhà thì bán rồi nên tôi không muốn về quê. Ở đây sống được ngày nào hay ngày đó chứ biết sao giờ”, chị Thủy nói, mắt đỏ hoe.

Những người bệnh ở đây tâm sự với chúng tôi, mỗi ngày mở mắt ra họ thấy mình còn sống là may mắn, bởi có khi người mới trò chuyện với mình hôm qua, nay không còn nữa, do tăng hoặc giảm huyết áp đột ngột. Hầu như trong mỗi người bệnh không còn khái niệm về thời gian, trong đầu họ chỉ tồn tại lịch chạy thận 3 lần/tuần. Đối với hầu hết những người bệnh đang chạy thận ở đây, ngày về của họ rất mịt mù.

Đa phần bệnh nhân đến chạy thận đều thuộc hộ nghèo nên được Nhà nước hỗ trợ tiền thuốc. Tuy nhiên, để giảm cơn đau, họ cũng cần tiền để mua thêm thuốc điều trị, rồi tiền ăn, chi phí sinh hoạt. Chúng tôi gặp không ít những dáng người mong manh và khuôn mặt nhợt nhạt. Họ phải đối diện với những biến chứng đến tim mạch, khớp, dạ dày, não… dường như họ chẳng còn chút sức lực để mưu sinh. Nhưng những lúc đỡ mệt, họ vẫn đi dọc theo các hành lang, con đường nhặt nhạnh từng chai nhựa, mảnh giấy để bán, góp thêm vài đồng bạc lẻ cho cuộc sống vốn thiếu thốn đủ bề. 



Nhà lưu trú của bệnh nhân chạy thận được hoàn thiện và đưa vào sử dụng vào đầu tháng 10/2016.

Ấm nồng tình người

Vất vả, cực nhọc có. Mệt mỏi, rã rời có. Nhưng người thân của họ vẫn luôn tỏ ra mạnh mẽ, vững vàng. Chúng tôi nhìn thấy những người vợ tần tảo nhóm than hồng để sưởi ấm, nhẫn nại xoa bóp cho người chồng bị biến chứng bại liệt, rồi lật đật đẩy xe lăn đưa chồng vào chạy thận cho kịp giờ. 

Không chỉ có bệnh nhân và người nhà, xóm còn thường xuyên đón những người thân đặc biệt. Đó là một nhân viên nhà lễ tang, người vẫn được “xóm” chạy thận gọi bằng hai tiếng thân thương “chú Hai”, mỗi ngày trực vẫn dành thời gian ghé thăm, có khi ăn chung một bữa cơm đạm bạc nhưng thắm tình. Rồi chị vé số, cô ve chai, xóm lại thêm tiếng cười, thêm niềm vui. 

Và, như một cách thể hiện sự quan tâm đến mọi bệnh nhân, số điện thoại di động của bác sĩ trưởng khoa được dán cẩn thận ở các vị trí dễ quan sát để người bệnh có thể liên lạc, phản ánh mọi thắc mắc. Thỉnh thoảng xóm lại được những nhà hảo tâm sưởi ấm bằng những suất cơm chay, những phần quà nhỏ. 

Theo tìm hiểu, vì lịch chạy thận của mỗi bệnh nhân phổ biến là 3 lần/tuần, nhà xa, sức khỏe không cho phép, nhiều năm nay, bệnh nhân chạy thận nhân tạo thường ăn, ở ngay tại bệnh viện. Lúc đầu, họ nằm nghỉ rải rác dọc các hành lang, gốc cây gần khoa Nội thận - Lọc máu. Đến tháng 6/2012, bệnh viện tổ chức một khu nhà tạm cho bệnh nhân và người nhà. Số lượng bệnh nhân chạy thận và người nhà lưu trú lại bệnh viện ngày một đông, lan sang cả hành lang của Nhà vĩnh biệt. 

Cuộc sống vật vạ, chắp vá cho qua ngày ấy giảm hẳn khi nhà lưu trú của bệnh nhân chạy thận được hoàn thiện và đưa vào sử dụng vào đầu tháng 10/2016. “Mừng lắm! Không biết nói sao hết cái mừng vui trong bụng. Bởi đã sống nhiều năm trong cảnh tạm bợ, chật chội, mùa mưa ẩm thấp, dột nát, giường chiếu thì ọp ẹp, có gì dùng nấy... Nên hôm nay, được sống trong tiện nghi, sạch sẽ ngay tại nơi điều trị, chúng tôi không biết phải nói sao cho hết lòng biết ơn”, ông Dũng bộc bạch.
 
Lê Hường
CHIA SẺ ĐẾN BẠN BÈ: