HOTLINE: 0904 89 4444

Những người thợ chụp ảnh dạo "không có tết"
(Phương Nam Plus) - Đó là những thợ chụp ảnh dạo. Họ phải tận dụng từng giờ, từng ngày vào dịp tết, bởi đó là cơ hội kiếm được nhiều tiền nhất trong năm.
17:14 19-02-2018


Ông Đinh Trung Dũng với dụng cụ hành nghề đơn giản là một chiếc máy ảnh và túi đựng máy kèm tấm hình chụp khách - Ảnh: Duy Tân

Thuê nhà trọ để đi chụp ảnh

Ông Đinh Trung Dũng (48 tuổi, ngụ P.Núi Sam, TP.Châu Đốc, An Giang) có hơn 20 năm trong nghề cho biết, từ ngày 12.12 (27 Tết), khi đường hoa xuân Mậu Tuất thuộc Q.Ninh Kiều (TP.Cần Thơ) khai mạc là lúc ông cùng đồng nghiệp từ các tỉnh về đây chụp ảnh dạo.
 
Trước khi đường hoa khai mạc, ông phải thuê xe từ Châu Đốc đi Cần Thơ hàng trăm cây số, tranh thủ tìm nhà trọ giá rẻ thuê ở cho đến mùng 5 Tết để đi chụp ảnh. Tiền ăn, tiền trọ hơn 200.000 đồng/ngày nên ông phải cố gắng chi tiêu tiết kiệm để có dư tiền đem về lo cho gia đình. Do công việc ăn nên làm ra vào dịp tết nên năm nào ông cũng không thể ở nhà đón tết. “Nhiều lúc chụp hình cho những người trong cùng gia đình đi tham quan đường hoa, thấy họ cười, nói vui vẻ tôi bỗng chạnh lòng, thấy nhớ nhà, nhớ con và thèm không khí tết gia đình. Khi đó tôi phải cố tự an ủi mình, kiềm nén cảm xúc để tiếp tục công việc mưu sinh”, ông Dũng nói.
 
Theo ông Dũng, khoảng 6 giờ sáng ông sẽ bắt đầu công việc, chủ yếu đứng đón và đi xung quanh đường hoa để kiếm khách chụp ảnh cho đến 10 giờ tối mới về nhà trọ. Suốt ngày đi đứng ngoài đường, tối về chân, tay, cột sống tê nhức ông phải mua thuốc uống giảm đau. Với mỗi tấm ảnh khổ 20x25 giá 50.000 đồng và size nhỏ hơn giá 30.000 đồng, ngày nào đắt khách, ông kiếm được từ 1 - 1,5 triệu đồng, nếu ế cũng hơn 500.000 đồng/ngày.
 
Tương tự, anh Nguyễn Văn Dũng (39 tuổi, ngụ TP.Châu Đốc) có 22 năm trong nghề, cho biết trong mấy ngày tết, với công việc chụp ảnh dạo, anh kiếm được khoảng 15 triệu đồng. “Bí quyết làm nghề cũng khá đơn giản. Trước tiên phải nắm vững các bước cơ bản về chụp ảnh, cách sử dụng máy, bố cục… Bên cạnh đó phải có cách mời riêng, tùy theo mỗi người sẽ mời theo mỗi cách khác nhau để gây thiện cảm. Thông thường những đứa trẻ thường ít chụp, còn khách chụp đa phần là những người cao tuổi hoặc những gia đình”, anh Dũng chia sẻ.
 
 
Anh Nguyễn Văn Dũng sắp xếp vị trí đứng phù hợp cho khách để cho ra bức ảnh đẹp - Ảnh: Duy Tân

Chữ “tâm”, chữ “tín” làm đầu
 
"Nghề này tuy cực mà vui. Giúp người ta lưu giữ lại kỷ niệm đẹp qua những tấm ảnh là niềm hạnh phúc lớn nhất của tôi trong nghề", ông Huỳnh Ngọc Hiếu (60 tuổi, ngụ TP.Châu Đốc, An Giang).
 
Theo anh Dũng, mỗi người thợ làm nghề này đều có quy định riêng cho mình. Trong lúc làm nghề, không được chèo kéo khách và cạnh tranh không lành mạnh. Bên cạnh đó, khi làm nghề phải luyện được cặp mắt tinh tường để nhận biết được khách nào có nhu cầu cần chụp và phải hỏi ý muốn của khách như thế nào để từ đó chụp được bức hình ưng ý nhất. Do đây là đường hoa xuân nên rất đông khách đến tham quan, vì vậy nếu khách muốn chụp lấy toàn cảnh và cổng thì chỉ có cách chụp nửa người, chụp đờ mi, hoặc nhờ người xung quanh tránh sang nơi khác để chụp. Nếu tình huống khó, phải hỏi ý kiến của khách để di chuyển nơi chụp cho thuận lợi.
 
Anh Lê Minh Nhật (27 tuổi, ngụ Q.Ô Môn, TP.Cần Thơ), là khách đến tham quan đường hoa và thuê chụp hình cho biết: “Do đi cùng với bạn bè từ quê lên đây chơi, để lưu giữ một tấm hình đẹp nên cả nhóm thuê thợ chụp để có tấm hình ưng ý thay vì chụp bằng điện thoại độ nét không cao, hình lại không đẹp. Chỉ mất vài phút là có tấm hình đem về treo làm kỷ niệm, giá cả lại phải chăng”.
 
Đang ngồi nghỉ tại gốc cây ven đường sau hơn nhiều giờ chụp hình mệt nhoài, ông Huỳnh Ngọc Hiếu (60 tuổi, ngụ TP.Châu Đốc) với thâm niên trong nghề hơn 40 năm cho biết: “Từ khi máy ảnh kỹ thuật số và điện thoại thông minh ra đời, hầu như ai cũng có thể tự chụp ảnh cho mình và gia đình. Vì vậy, những người chụp ảnh dạo mất dần chỗ đứng. Tôi đoán vài năm nữa có thể nghề này sẽ “chết” do nhu cầu thuê chụp không còn nhiều”.

Vì lòng yêu nghề, vì mưu sinh mà những người thợ chụp ảnh dạo vẫn không quản nắng mưa hay tuổi tác, ngày ngày vẫn tiếp tục công việc mà họ đã gắn bó suốt chục năm trời. “Nghề này tuy cực mà vui. Giúp người ta lưu giữ lại kỷ niệm đẹp qua những tấm ảnh là niềm hạnh phúc lớn nhất của tôi trong nghề. Làm nghề này phải lấy chữ “tâm”, chữ “tín” làm đầu. Lúc trả ảnh mà khách không hài lòng thì phải hoàn tiền”, ông Hiếu bộc bạch.

Theo Thanh Niên
CHIA SẺ ĐẾN BẠN BÈ: