HOTLINE: 0904 89 4444

“Bảo vật” của một gia đình được gặp Bác Hồ tại quê hương
(Phương Nam Plus) - Hướng tới kỷ niệm 118 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2018) và 49 năm thực hiện Di chúc thiêng liêng của Người (1969 - 2018), bà Hồ Thị Hợi ở Nghệ An có nguyện vọng tha thiết được về thăm lại Khu di tích Phủ Chủ tịch, Lăng Bác, Bảo tàng Hồ Chí Minh và được tận tay trao tặng Bảo tàng mang tên Bác một cuốn Báo được gia đình bà gìn giữ cẩn thận như báu vật suốt 49 năm qua.
14:49 05-04-2018
 
Bà Hồ Thị Hợi bên cuốn báo được gia đình trân trọng như “bảo vật”

Bà Hồ Thị Hợi sinh năm 1938 và ông Bùi Xuân Hán sinh năm 1934, thời trẻ là những thanh niên ưu tú điển hình trên quê hương Bác. Năm 1961, bà Hợi khi đó 23 tuổi ở lại thành phố Vinh cùng cô con gái 2 tuổi tên Bùi Thị Thủy. Còn ông Hán đi xây dựng kinh tế mới tại Nông Trường Đông Hiếu. Cả gia đình không hề biết trong năm 1961 sẽ diễn ra một sự kiện sẽ làm thay đổi cả cuộc đời và là kỷ niệm quý giá trong suốt cuộc đời của họ.
 
Từ ngày 8 - 10/12/1961, Bác Hồ về thăm quê hương Nghệ An lần thứ 2. Sáng ngày 09/12/1961, bà Hợi bế con gái hòa vào dòng người đến sân vận động Vinh tham gia cuộc mít tinh chào mừng Bác Hồ về thăm quê cha đất mẹ. Và thế là bà Hợi và cô con gái được gặp Bác, được nghe Bác trò chuyện.

Đến tận bây giờ mỗi lần kể lại cho con cháu về lần gặp Bác Hồ, bà Hợi vẫn còn rất xúc động, dưng dưng nước mắt. Dù câu chuyên đã qua rất lâu, thế nhưng đến hôm nay, trong lòng người dân xứ Nghệ và bà Hợi vẫn còn vẹn nguyên những kỉ niệm về những câu chuyện nhỏ mà sáng ngời đạo đức của Bác, một nhân cách vĩ đại song lại vô cùng giản dị, gần gũi đến thân thương trìu mến.

Khi đó, bà Hợi và những người nông dân Xứ Nghệ được gặp Bác Hồ mà cứ tưởng đang mơ. Từng chi tiết bề ngoài của Bác, bà Hợi vẫn nhớ như in: “Dáng Bác gầy, thanh cao. Râu, tóc Bác bạc phơ như ông tiên vậy. Bác mặc bộ quần áo nâu, khoác áo ka ki màu vàng bên ngoài”. Nhưng có lẽ, bà ấn tượng nhất là những lời nói của Bác trong buổi mit tinh. Trong lúc Bác đang nói chuyện về nông nghiệp tại Vinh đột nhiên Bác hỏi: “Các o các chú có thích ăn ớt không?”. Đồng bào đều cười và trả lời rất to: “Thưa Bác có ạ”. Bác lại hỏi: “Vậy răng chúng ta lại không trồng? Cây ớt là một loại cây rất dễ trồng. Sau nay chúng ta có thể phát triển thành cây kinh tế”.

Sau lần gặp Bác Hồ, bà Hợi như được truyền thêm năng lượng mới, nghị lực để quyết tâm đưa con gái lên Nông trường Đông Hiếu cùng chồng xây dựng kinh tế mới làm giàu cho quê hương đất nước.

Ngày 10/12/1961 ông Hán cùng toàn bộ cán bộ Nông trường Đông Hiếu ngập tràn niềm vui hân hoan tự hào là “Nông trường quốc doanh lá cờ đầu toàn miền Bắc” được Bác đến thăm. Cuộc tiếp xúc này ông Hán rất vinh dự được Bác nắm tay và nghe Bác phát biểu. Buổi gặp gỡ đã góp phần làm tăng thêm sức mạnh tinh thần khiến ông Hán không nhụt chí thêm sự mạnh cố gắng bám trụ vượt qua khó khăn, đồng ý cho vợ con lên cùng xây dựng vùng kinh tế mới.
 
 
Bác Hồ tại Nông trường Đông Hiếu ngày 10/12/1961 - Ảnh tư liệu

Chỉ có ba ngày Bác về quê mà những ấn tượng và tình cảm của Bác với đồng bào sao mà sâu nặng đến thế? Mỗi người dân bình thường nhất cũng tự phải suy nghĩ để thay đổi chính mình sao cho sống tích cực hơn, sống có trách nhiệm với cộng đồng và yêu thương nhau hơn. Người ta kể cho nhau nghe những câu chuyển về đức tính giản dị luôn đề cao nhân dân ở Bác qua những việc tưởng chừng như rất nhỏ.
 
Ngày đầu tiên về thăm quê, sau khi làm việc với Tỉnh ủy Nghệ An, Bác đến thăm nhà ăn tập thể của cơ quan. Bác nhấc từng chiếc lồng bàn lên để thấy tận mắt khẩu phần ăn của cán bộ, nhân viên. Sau đó, Bác nhận lời mời ăn cơm tối cùng với các đồng chí lãnh đạo tỉnh. Bữa cơm hôm ấy, ngoài mấy món đơn giản, chị em phục vụ nhà bếp đã chọn gạo trắng để đãi Bác. Khi mọi người đã ngồi vào bàn ăn, đột nhiên Bác bảo một cán bộ đi cùng đưa gói cơm của đoàn ra. Đó là một gói cơm trắng độn ngô đỏ. Đồng chí phục vụ lấy dao cắt ra từng miếng, chia đều cho mọi người để cùng ăn với Bác. Lúc này các đồng chí Tỉnh ủy cứ nhìn nhau, không ai dám xới cơm trắng ra. Hóa ra trước chuyến đi, bộ phận Văn phòng đã chuẩn bị cơm nắm cho Bác. Lúc này cả nước đang thực hiện ăn gạo độn màu để có đủ gạo chi dùng và dự trữ, Bác cũng thực hiện như bất cứ người dân nào. Một vị Chủ tịch nước mà giản dị đến mức không ngờ, nói luôn đi đôi với làm, làm một cách tự giác, đó là một trong nhiều đức tính quý báu của Bác, có sức lay động lòng người. Bữa cơm hôm đó, những người tham dự ai cũng đều xúc động, nghẹn ngào.

Hay khi, Bác đến thăm HTX cao cấp Vĩnh Thành, lá cờ đầu về phong trào trồng cây toàn miền Bắc. Lúc Bác đang nói chuyện với cán bộ, nhân dân thì nắng lên cao. Một cán bộ xã xuống nhà một người dân mượn cái ô lên che cho Bác. Vừa dương ô lên, Bác gạt ra và bảo: "Bác không phong kiến". Người chỉ xuống cả biển người phía dưới, cũng đang đứng dưới nắng. Ai nấy đều cảm động trước cách xử sự của Người. Kết thúc buổi nói chuyện, Bác còn dặn: "Bà con, các cô, chú nên về làm bù, hôm nay Trung ương và Bác về làm mất của bà con một buổi cày...".

Những ngày đầu tháng 9 năm 1969 được tin Bác mất cả gia đình bà Hợi "chết lịm" đi và thương xót Người vô hạn. Ông Hán do thành tính công tác tốt nên được cử làm thanh viên trong ban tang lễ Bác tại Nông trường Đông Hiếu. Ông được phát một cuốn báo Quân Đội Nhân Dân số 2983 thứ 4 ngày 10/09/1969 với những nội dung nói về thân thế, sự nghiệp, toàn văn Di chúc thiêng liêng của Người để lại cho dân tộc ta, non sông đất nước ta và các hoạt động, thông tin có liên quan về tang lễ của Bác. Vì vậy, ông Hán và bà Hợi đã cùng nhau đặt cuốn báo này trong một ống tre để bảo quản và được coi như một kỷ vật linh thiêng luôn được đặt trên bàn thờ Bác được lập trong gia đình.

Những ấn tượng về lần đầu được gặp Bác tại quê hương cho đến từng chữ, từng câu trong bản Di chúc thiêng liêng, những bài báo vô cùng xúc động trong cuốn báo kỷ vật của gia đình đã là một động lực lớn lao giúp ông bà có thêm nghị lực, vững tin trong cuộc sống. Ông bà nuôi dạy được tám người con học hành thành đạt, trưởng thành trong cuộc sống và góp công sức, trí tuệ của mình góp phần dựng xây quê hương đất nước giàu mạnh theo lời dặn thiêng liêng của Bác. Ông bà luôn nêu gương, sống mẫu trong gia đình, sống có trách nhiệm với cộng đồng.    
 
Trải qua, bao thăng trầm biến cố của thời gian, chiến tranh, thiên tai… mà cuốn báo vẫn được ông bà gìn gữi, bảo quản cẩn thận như một tài sản quý giá nhất cuộc đời mình. Năm 1994, trước khi mất ông Hán đã dặn dò bà Hợi cùng các con phải giữ gìn cuốn báo thật cẩn thận.
 
Cho đến tận bây giờ, sau lần được gặp gỡ Bác Hồ của ông, bà đã qua hơn 57 mùa xuân, nhưng những tình cảm của gia đinh bà Hợi với Bác Hồ kính yêu vẫn rất là gần gũi, thân thương. Lần may mắn được gặp gỡ Bác Hồ ngay trên quê hương với ông bà như một phép màu truyền cho bà sức mạnh sự cố gắng trong cuộc sống. Bà và ông rất kính trọng và yêu quý Bác Hồ như một người cha, người ông trong gia đình của mình.

Bà tâm sự: “Cho dù ai được gặp Bác Hồ dù chỉ một lần trong cuộc đời thì cuộc sống của họ sẽ được soi sáng mãi mãi…”.


Bà Hợi năm nay đã ngoài 80 tuổi, sức khỏe giảm sút. Kỷ vật thiêng liêng là cuốn báo năm xưa ở cùng bà và gia đình cũng đã trải qua 49 năm. Năm nay, ngày sinh nhật Bác đang đến gần, bà Hợi và gia đình tha thiết mong muốn lúc cuối đời, được trao lại kỷ vật thiêng liêng đó cho Bảo tàng Hồ Chí Minh. Một cuốn báo cũ mang những giá trị thiêng liêng minh chứng cho lòng kính yêu vô bờ bến của bà và gia đình với vị lãnh tụ muôn vàn kính yêu của dân tộc Việt Nam.
 
Lê Thủy Ngân
CHIA SẺ ĐẾN BẠN BÈ: