HOTLINE: 0904 89 4444

Sân khấu co cụm lại có phải do Game Show?
Vụ kiện của diễn viên Ngọc Trinh với Nhà hát kịch TPHCM đã được giải quyết hợp tình hợp lý, nhưng câu chuyện để lại là… sự co cụm của sân khấu tư nhân.
Nguồn: nongnghiep.vn - / 11:00 21-07-2017
Để có một chỗ diễn cho đồng nghiệp, diễn viên Ngọc Trinh đã đánh cược thương lượng thuê lại địa điểm của Nhà hát kịch TPHCM, mà kết quả vẫn cơm không lành canh không ngọt!



Một vở diễn của Sân khấu kịch Trịnh Kim Chi.

Hiện tại, không có đại gia nào đầu tư cho sân khấu. Các tụ điểm sáng đèn hàng đêm tại Sài Gòn đều do các nghệ sĩ tâm huyết tự bỏ vốn ít ỏi để nuôi dưỡng đam mê. Sau khi ông bầu Phước Sang phá sản, sân khấu tư nhân ở Sài Gòn chỉ còn lại vài tên tuổi đang cầm cự khó khăn như IDECAF, Phú Nhuận và Sân khấu kịch Trịnh Kim Chi, Sân khấu kịch Minh Nhí…

Câu hỏi đầy thao thức phía những ai tâm huyết với sân khấu: Vì sao trước cánh cửa rộng lại ít người đi? Nhiều năm qua, bên cạnh những tràng pháo tay và những lời khen ngợi động viên lẫn nhau, chúng ta vẫn chưa có những tác phẩm đỉnh cao. Một công thức được áp dụng triệt để của những tư nhân bỏ tiền dựng kịch là “thực tế sống, thẩm mỹ cao, giải trí tốt”. Ngậm ngùi thay, chính nghệ sĩ hết lòng với nghệ thuật cũng thừa biết rằng ba tiêu chí trên không phải lúc nào cũng đồng hành trong một vở diễn. Vì vậy, cả ông bầu và đạo diễn từng vở đều ao ước “thân này ví xẻ làm đôi”, một nửa dựng kịch nghệ thuật để nâng cao nghề nghiệp, còn một nửa dựng kịch thị trường để bán vé kiếm tiền.

Mặt khác, quá trình đi lên của sân khấu tư nhân luôn đòi hỏi một nguồn lực mới, mà công việc phát hiện và bồi dưỡng những gương mặt trẻ nhiều năm qua chưa thu được kết quả như ý. Lớp diễn viên kế cận như Thanh Thúy, Thanh Vân, Hòa Hiệp, Hương Giang… vẫn còn một khoảng cách tương đối để đủ sức thay thế Thành Lộc, Thanh Thủy, Hữu Châu, Việt Anh… Không còn cách nào khác, muốn lôi kéo khán giả buộc lòng sân khấu tư nhân phải sử dụng “hạ sách” mời tài tử điện ảnh hoặc ca sĩ ngôi sao lên sàn diễn. Không nói ra thì ai cũng đoán được tính thuyết phục của những vai-diễn-tạm-thời kia dừng ở mức độ nào.

Xã hội hóa sân khấu là một tiêu chí đáng hoan nghênh. Tuy nhiên, chưa thể hy vọng về một tương lai rực rỡ cho sân khấu Việt Nam, nếu chỉ trông chờ vào một dăm cá nhân bỏ tiền dựng kịch. Thực trạng đời sống biểu diễn đang giằng co giữa hai mô hình: sân khấu tư nhân không dám mạo hiểm đầu tư những vở tầm cỡ, còn sân khấu quốc doanh chủ động sống cầm chừng.

Hai thắc mắc đặt ra: Thứ nhất, kinh phí nhà nước nếu chia đều cho mấy chục sân khấu quốc doanh có thể xuất hiện những vở diễn chinh phục được khán giả không? Thứ hai, không có chính sách tài trợ thì đến bao giờ sân khấu tư nhân có thể thoát khỏi mặc cảm “sân khấu nhỏ” hay “sân khấu thể nghiệm”?

NSƯT Chí Trung vốn được tiếng là một ông bầu tinh nhanh và nhạy cảm, bây giờ đảm nhiệm cương vị Giám đốc Nhà hát Tuổi Trẻ cũng đầy ưu tư: “Bức tranh sân khấu Việt Nam chỉ có vài đốm sáng lẻ loi, tưởng rất tưng bừng mà cũng rất tù mù. Muốn đầu tư sân khấu quốc doanh thì thay bóng đèn và tăng thêm điện. Còn không, rút hết nguồn điện bao cấp ra để mạnh ai nấy sáng”.

Có phải game show trên truyền hình đang đẩy sân khấu vào ngõ cụt không? Game show thì miễn phí và ngồi nhà thưởng thức, còn sân khấu phải mua vé và vượt qua trở ngại đô thị kẹt xe để đến rạp. Quá trình xã hội hóa sân khấu đã từng tạo ra nhiều bước “đại nhảy vọt” cho sàn diễn kịch nghệ, nhưng đến bây giờ đã… gần như thoái trào. Vì sao? Vì sân khấu đang né tránh những vấn đề nóng bỏng nhất của đời sống. Sau trào lưu làm kịch kinh dị, thì qui tắc “hài - chính - bi” lại được mang ra để lên kế hoạch ưu tiên cho mỗi vở diễn! Một nền sân khấu, mà mỗi năm có khoảng 20 vở kịch được dàn dựng, thì đáng buồn lắm thay. Con số khá khiêm tốn này không đủ sức khuyến khích những nhà viết kịch gửi gắm tâm tư của mình cho sàn diễn. Có ý tưởng gì hay thì cũng biến thành… kịch bản phim cho “ngon ăn”.

Muốn vực dậy sân khấu, phải trông cậy vào sự mạnh dạn của những nghệ sĩ nhạy bén với thị trường. Tuy nhiên, có hai điều phải được chung tay giải quyết. Thứ nhất, phải ưu tiên cho thuê sân khấu với giá phải chăng. Thứ hai, phải có những cuộc vận động sáng tác kịch bản sân khấu, chứ không thể chấp nhận những tác phẩm èo uột theo tâm lý “méo mó có còn hơn không”.


Tuy Hòa
CHIA SẺ ĐẾN BẠN BÈ: