HOTLINE: 0904 89 4444

Bến quê
(Phương Nam Plus) - Con kênh xanh biếc nối dòng sông lớn tỉnh Đông với dòng sông lớn khác tỉnh Đoài, uốn lượn qua chân tre làng tôi. Kênh đủ rộng, cho đôi thuyền dong buồm xô sóng dào dạt.
22:21 12-11-2018

Từ xa xưa, dân làng đã biết khuân đá tảng về kè bờ thành Bến quê, có bậc, đứng trên bờ, chỏa chân như bậc bến ao nhà.

Ngày trước, ít đường bộ, xe cộ… con kênh thành đường thủy tấp nập. Thuyền gỗ đinh, thuyền nan tre tứ xứ chở hàng đến đậu Bến quê, chợ phiên mọc lên sầm uất. Đồ gốm Phù lãng, chum vại bát sành màu da lươn... Hàng trúc tre, gỗ lạt, sản vật miền núi, măng nứa măng giang, củ nâu, hạt dẻ… Làng tôi lại đem thóc nếp đặc sản thơm ngon, bưởi quê vàng rộm, chở đi các xứ… Con kênh làm trù phú cả một vùng.

Chiều hè, trẻ con, người lớn ra bến quê vùng vẫy, thành thử cả làng ai cũng bơi giỏi như dái cá.

Đêm trăng, đi dọc bờ kênh, ngắm trăng sao về đây soi bóng. Có kỳ sao băng  rơi,như pháo hoa  dưới lòng kênh.

Tôi thích ngắm dòng kênh rực rỡ cảnh Hội hát quan họ trên thuyền, nhưng cũng thích cảnh gió bấc mưa phùn, một cánh buồm cô đơn rét mướt nép bến, đêm khuya ánh lửa nhà chài le lói trong sương.

Bác hàng xóm, người có tài “nói trạng" bảo: Con kênh là con Rồng xanh đấy. Có đêm lừa dân làng ngủ hết, rồng xanh bay lên lượn khắp.

Bầu trời. Chính bác đã có lần cưỡi rồng xanh đến được cõi toàn hoa và tiên nữ xinh đẹp.

- Sao bác không ở lại đấy mà lại về làng cày ruộng - Bọn trẻ hỏi.

- Tao nhớ làng nên theo rồng về - Bác trả lời.

- Nhớ gì
 
- Nhớ tháng giêng đập đất tra đỗ trồng cà. Nhớ bếp lửa chiều đông thơm mùi cá kho. Nhớ heo may rải đồng chim ngói bay về. Nhớ mùi rơm thơm mùa găt. Nhớ bến quê, chúng mày cởi truồng bơi lội…
 
- Đập đất tra đỗ trồng cà mỏi tay bỏ bố,thì nhớ làm gì - Bọn trẻ con phản bác.
 
- Thế mà nhớ đấy…
 
Bến quê còn mãi với thời gian, dòng kênh xanh dạt dào chẩy mãi trong suốt cuộc đời chúng tôi...

Tản văn của Nguyễn Phan Hách
CHIA SẺ ĐẾN BẠN BÈ: