HOTLINE: 0904 89 4444

Võ Nguyên Giáp, vị tướng số một yêu thích Piano
(Phương Nam Plus) - Đại tướng Võ Nguyên Giáp được cả thế giới tôn vinh là một vị tướng của giải phóng dân tộc. Không những vậy, Võ Nguyên Giáp còn là một con người của văn hoá.
14:56 20-12-2017
Vào cuối mùa xuân 1957 của thế kỉ thứ 20, tôi và cô bạn gái Ngọc Diệp được cấp trên cử vào cơ quan văn phòng Bộ Tổng tham mưu huấn luyện Quốc tế vũ cho các Thủ trưởng và các anh chị trong cơ quan. Anh Hồ Sỹ Ngận dẫn hai chúng tôi vào hội trường. Thấy cơ quan hồ hởi đông vui, anh Ngận chỉ cho chúng tôi, người thấp đậm là Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Bác Hồ thường gọi là chú Văn, chúng ta cứ gọi là anh Văn vì đây là cuộc sinh hoạt câu lạc bộ không phải hô chức danh hơi dài lại không tiện, anh Hồ Sỹ Ngận nhấn mạnh "Nhớ đấy!".
 


Đại tướng Võ Nguyên Giáp chơi đàn Piano - Ảnh: TL

Chúng tôi chỉ mới huấn luyện cho anh Văn và cơ quan tập Quốc tế vũ được vài buổi nhưng anh Văn rất chịu khó! Có lúc anh Văn mệt vã mồ hôi, chân bước hơi nặng, chị Hà - vợ anh Văn - vội rút khăn tay lau mồ hôi cho chồng. Vừa được ba hôm thì tôi được anh Đỗ Nhuận báo tin "Tuế được chọn vào đội múa nam đi dự liên hoan thanh niên và sinh viên thế giới lần thứ VI tại Mạc - Tư - Khoa đồng thời thăm và biểu diễn ở bốn nước: Triều Tiên, Mông Cổ, Liên Xô và Trung Quốc”.

Trên xe lửa Hà Nội - Bắc Kinh, anh Võ Hường Cương - Cục phó cục Tuyên huấn làm trưởng đoàn - triệu tập cấp uỷ chúng tôi hội ý: “Cấp trên yêu cầu ta chọn cho một diễn viên piano để làm nhiệm vụ đặc biệt". Trong văn công toàn quân chỉ có ba đồng chí, một ở quân khu, một đang đàn cho lớp tập huấn múa, người thứ ba là Hồng Hạnh của đoàn ta. Khi đoàn đang biểu diễn ở Triều Tiên, Hồng Hạnh được lệnh phải quay về Hà Nội, phần do hoàn cảnh gia đình, còn phần thứ hai là đi làm nhiệm vụ đặc biệt. Khi đoàn hoàn thành nhiệm vụ trở về, Hồng Hạnh rất vui vẻ báo cáo với lãnh đạo đoàn:

Thế là em đã huấn luyện piano cho anh Văn được hơn tháng rồi. Anh Văn tập ít nhưng hỏi nhiều, rất cặn kẽ, anh Văn bảo: “Tôi đã xem kỹ methode (phương pháp) rồi, cô giúp tôi cách nào nhanh nhất. Đấy là ý tôi, còn cô làm cách nào thì tuỳ không nên băn khoăn làm gì”…

Sáu tháng sau, anh Văn đã tự vỡ bài - một số trích đoạn của các nhà soạn nhạc trên thế giới vả đương nhiên là có cả những bản dân ca của Việt Nam nữa.

Trong giai đoạn tôi làm công tác phụ trách đoàn Ca múa Tổng cục Chính trị, anh Văn có thời gian gần gũi đoàn, vì có nhiều đoàn khách nước ngoài vào thăm ta. Những lần như thế, anh Văn đều nhắc nhở đoàn phải có chương trình nghệ thuật phục vụ khách nhằm giới thiệu hình ảnh dân tộc và phải giới thiệu những tác phẩm đậm đà mầu sắc của người lính nhân dân! Có lần tôi mang chương trình đến báo cáo anh Văn, thấy thiếu điệu múa Sạp, anh yêu cầu tôi phải xác định cho anh chị em đừng nghĩ múa Sạp là cũ! Cũ là cũ với ta, nhưng nó luôn mới với khách quốc tế!

Khi tôi được cấp trên điều ra công tác ở Bộ Văn hoá phụ trách Công ty biểu diễn, có quan hệ với các đoàn nghệ thuật trong và ngoài nước, đặc biệt là việc tổ chức biểu diễn cho nghệ sĩ Đặng Thái Sơn. Nhớ đến anh Văn là vị tướng số một yêu thích piano, tôi đến kính mời Thủ trưởng xem đêm diễn đặc biệt của Nghệ sĩ piano đã đoạt giải Nhất thế giới về cuộc thi mang tên Sô panh. Anh Văn bảo: "Thế cậu cho tôi ngồi phía thuận tiện có thể nhìn rõ tay đàn của Sơn".

Khi đến đón anh Văn, tôi mời luôn một số văn nghệ sĩ: Nguyễn Đức Mậu, Lê Lựu, Trần Đăng Khoa… đủ chỗ ngồi trên chiếc Gas 69 của Liên Xô cùng tôi đến đón anh Văn. Không may, xe của tôi bị hỏng ở ngay trong sân nhà Thủ trưởng. Lúng túng quá, tôi đành xin lỗi để xe Thủ trưởng đi trước ra Nhà hát lớn. Đến cửa Nhà hát lớn anh Văn nhất quyết giữ nguyên tắc phải chờ tôi, mặc dù các đồng chí bảo vệ Nhà hát đã sẵn sàng ra đón Thủ trưởng.

Xem xong chương trình biểu diễn, anh Văn bảo bảo: "Vội quá tôi không kịp mua hoa tặng Sơn". Ngày mai cậu mua hoa dùm tôi và nhờ anh Chu Phác - Cục trưởng Cục nhà trường - chuyển hoa giúp tôi đến Sơn.

Anh Văn là Đại tướng, anh Văn là anh cả của Quân đội nhân dân, anh còn là bạn thân thiết của các tướng lĩnh, của các chiến sĩ. Thượng tướng Trần Văn Trà đã nói: "Đại tướng Tổng tư lệnh Võ Nguyên Giáp đã tiết kiệm từng giọt máu của chiến sỹ!". Những điều đó đã cắt nghĩa tại sao một đất nước nghèo, cùng cực nghèo đã chiến thắng những đội quân hung hãn, man rợ nhất hoàn cầu?!.

Anh Văn tập đàn piano không phải ở thời bình, mà khi đó một nửa đất nước đang còn bị giặc ngoại xâm dầy xéo! Từ ngoài biển, quân giặc vẫn ken dầy những chiến hạm, trên không luôn có lực lượng không quân rình mò, chờ thời cơ chúng sẽ hợp đồng tác chiến bao vây nhằm úp chụp lấy miền Bắc. Song anh Văn vẫn thảnh thơi tập đàn, bên cạnh anh Văn có chị Văn - Đặng Thị Bích Hà -luôn bên cạnh chồng, tâm đắc cổ vũ cho anh tập đàn, khi đôi tay của anh Văn nhẹ lướt trên cung đàn trầm bổng của nhiều cung bậc, của những triết gia âm nhạc thế giới. Có lúc chị Hà cũng thắc mắc tại sao anh còn cặm cụi luyện những bài hành khúc khô khan ấy để làm gì?...

Câu hỏi của chị Hà đã được giải đáp khi anh Văn biểu diễn rất thành công một ca khúc kêu gọi tình đoàn kết của nhân loại "Kết đoàn chúng ta là sức mạnh" để phục vụ khách quốc tế theo yêu cầu của Bác Hồ. Sự kiện gây xúc động nơi con tim của Bác. Sự kiện này đã được nhà văn Đào Vũ - chồng của Hồng Hạnh - nhanh chóng công bố trên báo văn nghệ. Thế là anh Văn đã trở thành một pianist – nghệ sĩ độc tấu piano không chuyên, mà chúng tôi gọi vui là Đại tướng chuyên, Pianist không chuyên.
 
Khắc Tuế
CHIA SẺ ĐẾN BẠN BÈ: