HOTLINE: 0904 89 4444

Tình cảm của gia đình Thượng tướng Trần Văn Trà
(Phương Nam Plus) - Cảm giác ông Trần Văn Trà đến với cuộc đời tựa như thiên mã, như Thánh Gióng... rất thanh thản, chân thành, làm tròn nhiệm vụ của anh Bộ đội Cụ Hồ, rồi vụt đi như một ánh sao băng… Ông mất ngày 20/04/1996, trong tư thế chết đứng vì bệnh tim. Ông đi xa về thế giới người hiền, nhưng nỗi lòng trắc ẩn của ông thì luôn canh cánh trong lòng vợ con ông - nghĩ suy về hoàn cảnh gia đình những người đồng đội và biến thành hành động cụ thể.
15:47 20-03-2018
“Ra đi hai bàn tay trắng
 
Trở về một dải giang san
 
“Trăng xưa, hạc cũ”, dòng sông lặng
 
Mây nước yên bình, thiên mã thăng”
 

Bài thơ ấy của Thượng tướng Trần Văn Trà - Cựu Phó Tổng Tham mưu Trưởng Quân đội nhân dân Việt Nam, Phó Tư lệnh Chiến dịch Hồ Chí Minh, Chỉ huy Trưởng Lực lượng vũ trang Miền Nam, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, cựu Phó Chủ tịch Hội Cựu Chiến binh Việt Nam, Chủ tịch Hội Cựu Chiến binh Thành phố Hồ Chí Minh, Chủ tịch Ủy Ban Quân quản Thành phố Hồ Chí Minh sau ngày 30/04/1975, được khắc trên bệ đá dưới chân con ngựa bạch tạc bằng đá trắng nguyên khối đang trong tư thế chuẩn bị bay lên... cứ ngân vang hào sảng ...
 
Cảm giác ông đến với cuộc đời tựa như thiên mã, như Thánh Gióng... rất thanh thản, chân thành, làm tròn nhiệm vụ của anh Bộ đội Cụ Hồ, rồi vụt đi như một ánh sao băng… Ông mất ngày 20/04/1996, trong tư thế chết đứng vì bệnh tim. Ông đi xa về thế giới người hiền, nhưng nỗi lòng trắc ẩn của ông thì luôn canh cánh trong lòng vợ con ông - nghĩ suy về hoàn cảnh gia đình những người đồng đội và biến thành hành động cụ thể.
 
Nhớ lúc ông còn khỏe, đi công tác khắp các tỉnh, thành phố Miền Nam, thăm lại chiến trường xưa, thăm đồng đội cũ về, ông nói với vợ: - “Có đi thăm mới biết nhiều anh em chiến sĩ, đồng bào mình còn nghèo lắm. Họ đã đem thân mình che chở, nuôi giấu cách mạng, sau bao nhiêu năm chiến tranh vẫn còn nghèo khổ. Bây giờ và cả sau này, khi tôi không còn, em và các con phải nhớ để chia sẻ với anh em trong khả năng của mình giúp đỡ cho đồng chí, đồng bào mình. Mình có ăn, người ta có ăn. Chừng nào mình đói mới thôi.” Nỗi lòng ông luôn dành cho những con người đã dũng cảm lao vào chỗ chết để tìm đường sống cho dân tộc: “Chúng tôi không đếm những gian lao đi qua/ Cái chết và cái sống/ Để làm người chân chính/ Có một/ Chỗ đứng/ Dưới mặt trời” (nhà thơ Nguyễn Hoa). Ông thường dặn vợ con: -  “Phải luôn nhớ đến anh em cựu chiến binh. Chiến tranh qua rồi, nhưng nhiều người vẫn còn nghèo lắm, nhà mình có gì ăn thì phải san sẻ bớt cho con em liệt sĩ, thương binh. Nhờ người ta, mình mới có cuộc sống này. Nếu không có sự hi sinh to lớn của họ thì làm gì đất nước được thống nhất, làm gì tôi được làm tướng như ngày hôm nay?”.
 
Hương linh ông nhắc bà Lê Thị Thoa, tiến sĩ sinh hóa, Viện phó Viện Pasteur Thành phố Hồ Chí Minh, là con gái của vị Luật sư Áo thụng đỏ Sài Gòn Lê Đình Chi, Trưởng ban Quân pháp Nam Bộ (người bạn chiến đấu thân thiết của Tư lệnh Nguyễn Bình) và bà Lê Thị Tường Lân (Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng). Bà Lê Thị Thoa người vợ thảo hiền của Thượng tướng Trần Văn Trà nói tiếng Bắc giọng nghe vẫn trong trẻo: - “Từ ngày ông mất, bác theo hội họa, chuyên vẽ hoa lá cỏ cây, cùng học vẽ với Trà Giang. Mắt mờ nên tranh vẽ ảo mờ thấy đẹp. Bác đã vẽ mười bức tranh cho con gái Xuân Hồng khai trương Bệnh viện Mắt Sài Gòn. Khi nào có dịp cháu vào đấy xem tranh bác vẽ nhé. Bác đã làm xong phận sự của mình, không có gì phải áy náy, còn việc nhà tình thương, thì con làm, tới cháu làm,... Bác giao việc đó cho con trai bác, hai con gái lớn (nhà báo Thu Hồng, tiến sĩ Xuân Hồng) làm kinh tế còn giỏi hơn, làm được thì góp thêm vào.”
 
Tôi thưa: - Bác ơi, cháu nghĩ đấy là cách thể hiện tình yêu sâu sắc của bác đối với bác trai. Hôm tới giỗ, bác thắp giùm cháu nén hương...
 
Chưa kịp để tôi nói hết câu, bà Lê Thị Thoa hồn hậu tâm sự:
 
- Nhà bác không làm giỗ gì hết, bác trai dặn đến ngày ấy, mẹ con, bà cháu ra mộ bày hoa quả thắp hương, ngồi quây quần bên mộ. Đồng đội vẫn cứ ở bên Tướng Trà như thuở nào kháng chiến…
 
Ngôi mộ Thượng tướng Trần Văn Trà có khắc thanh gươm Bác Hồ tín cẩn trao cho ông (10/1948, khi ông đang là trưởng đoàn bảo vệ tháp tùng các cán bộ Miền Nam ra Miền Bắc thăm Bác Hồ): - “Bác trao cho chú thanh gươm quý giá này, đưa về cho đồng bào Nam Bộ để diệt thù. Chú báo cáo với đồng bào rằng, trong lòng Bác, lòng Đảng lúc nào cũng ở bên cạnh đồng bào. Chúng ta đồng lòng vì nước, nhất định chúng ta sẽ thắng!”.
 
Cái tầm Lãnh tụ Hồ Chí Minh là nhìn thấy “tướng” Trần Văn Trà ở bên trong người chiến sĩ bảo vệ. Cái tâm trong sáng, bình dị của Trần Văn Trà là khi đã được giao phó trọng trách thì quyết làm tròn nhiệm vụ. Ông tâm niệm mình chỉ là người dân bình thường, phút nào đó trọng trách lịch sử giao thì trở thành vị tướng.  
 
Anh Mai Thành Phú phụ trách văn thư ở cơ quan Hội Cựu Chiến binh Thành phố, vẻ người ốm nhom, cười tươi, giọng ấm áp:
 
- Bác Trần Văn Trà có tác phong của một vị tướng, nhưng cũng rất ân cần, gần gũi, hay thăm hỏi anh em trong cơ quan. Ai biếu cái gì bác cũng để lại hết ở trong phòng, chia cho anh em mỗi người một chút. Đến nhà thì bác gái tìm gói bánh, gói kẹo, trái cây gì đó bảo tôi mang về chia cho anh em cơ quan. Cứ nói đến Mai Thành Phú là bác gái nhớ liền à. Bác gái còn bảo tôi cứ cưới vợ đi rồi bác lo cho…
 
Tình cảm của Tướng Trà đến nay vẫn không có gì khác dù là cuộc chia hà hai cõi! Dù là vừa đặt chân đến Thành phố mang tên Bác kính yêu, tôi đã được thực chứng Tướng Trà cưỡi bạch mã hiển linh…
 
Trần Minh Thu
CHIA SẺ ĐẾN BẠN BÈ: