HOTLINE: 0904 89 4444

Về nơi gieo mầm con chữ cho học sinh bản nghèo
(Phương Nam Plus) - Chỉ vỏn vẹn trong không gian chật chội 6 mét vuông, 25 cô trò điểm trường mầm non Sơn Vĩ tại thôn Lũng Lình A vẫn bám trụ, trao nhau ước mơ về một tương lai tươi sáng. Đây cũng là nơi bắt nguồn cho những con chữ của học sinh bản nghèo.
17:21 02-02-2018
Sơn Vĩ là xã nghèo nằm giáp ranh biên giới với Trung Quốc thuộc huyện Mèo Vạc, tỉnh Hà Giang. Vốn nằm trên địa hình khó khăn, hiểm trở, nằm cheo leo trên núi nên cuộc sống của đồng bào nơi đây vẫn gặp nhiều khó khăn.

Đến với Sơn Vĩ những ngày cuối đông, cái lạnh thổn thức khiến khách dừng chân cũng thấm thía được phần nào với sự khắc nghiệt của thời tiết. Song có lẽ, giữa lòng Sơn Vĩ, cái mà chúng tôi ấn tượng mạnh mẽ hơn bao giờ hết chính là con người nơi đây, là những em nhỏ chưa đủ áo quần dưới cái rét cắt da cắt thịt vẫn hằng ngày đến lớp học từng con chữ.
 


Điểm trường Lũng Lình A - Mầm non Sơn Vĩ đơn sơ, tạm bợ

Ghé thăm điểm trường tại thôn Lũng Lình A thuộc trường mầm non Sơn Vĩ, cả thảy 25 cô trò học tập dưới một không gian gọi là “lớp học” chỉ vỏn vẹn 6 mét vuông, được ghép bằng những tấm ván thô sơ, khiến chúng tôi ngỡ ngàng đến xúc động. Bên trong lớp cũng được trang trí một cách đơn giản với ảnh Bác Hồ và vài tranh ảnh đơn giản. 

Một không gian nhỏ bé, sừng sững giữa núi đồi nhưng thực sự chứa đựng bao niềm tin hy vọng. Có lẽ, ở một nơi đến cái ăn còn thiếu thốn nhưng sự kiên trì của những cô giáo vùng cao bám bản, mong muốn thoát khỏi cuộc sống đói nghèo, thiếu tri thức của đồng bào nơi đây đã tạo nên động lực lớn lao để cố gắng cho con em mình đến trường. Cảm giác lúc ấy với chúng tôi nghẹn ngào và trân quý hơn bao giờ hết.

Trong khoảnh khắc đó, những câu hát trong ca khúc “Cô giáo vùng cao” cứ rộn ràng trong tâm trí: “Nắng chiều bản em bên sườn núi / Cô giáo về rộn vang tiếng trẻ thơ / Tung tăng bên sườn núi, hát líu lo đùa trong nắng / Thêm yêu mái trường em đã quen / Có tiếng hát đàn em sớm chiều…”. Phải chăng, sứ mệnh cao cả của những con người “cõng chữ lên non” như thôi thúc chúng tôi thêm yêu thương, nể phục họ hơn theo một cách đặc biệt.

Cô giáo đứng lớp tại lớp học đặc biệt này mang tên Lò Thị Lan. Cung cấp thông tin cho chúng tôi, cô Mua Thị Cáy - Hiệu trưởng trường mầm non Sơn Vĩ kể, cô Lan người dân tộc Nùng và là một giáo viên rất có tâm với nghề. Hoàn cảnh gia đình cô cũng hết sức khó khăn. Khi con cô Lan mới được 12 tháng đã bị phân công về đây dạy nhưng cô không hề ngại khổ mà từ chối. Với những điểm trường khác đỡ khó khăn hơn, nếu có con nhỏ, các cô thường mang con theo rồi nhờ người gia đình lên phụ giúp. Nhưng gia đình cô Lan neo người, điểm trường lại khó khăn, đến diện tích học cho các cháu còn không đủ nên cô đành bỏ con tại nhà. Đi dạy biền biệt cả tuần, cuối tuần cô mới đi về thăm con. Có những khi con đau ốm, cô buộc phải xin nghỉ về chăm con rồi lại tiếp tục lên lớp hoàn thành nhiệm vụ.

Đặc biệt, con đường đến trường từ nhà cô Lan khoảng 9km. Nếu ở vùng xuôi có thể là rất gần, nhưng đối với một xã nghèo vùng biên như Sơn Vĩ, con đường ấy rất hiểm trở khó đi. Mặc dù là đường đá nhưng phụ nữ khó lòng mà đi xe vượt qua được nên cô phải đi bộ. Những hôm may mắn, cô được đi nhờ các thầy giáo tiểu học gần đó đã là một niềm vui lớn. 
 


25 cô trò học tập trong không gian chật hẹp

“Đây là năm đầu tiên cô Lan được giao nhiệm vụ đứng dạy tại điểm trường này. Mầm non Sơn Vỹ của chúng tôi có tất cả 19 điểm trường rải ở các thôn, bản trong xã. Do điều kiện địa hình vùng cao khó khăn, đường đi phức tạp nên phải phân ra các điểm trường để tiện cho việc đi lại của các em học sinh. Và điểm trường thôn Lũng Lình A cùng là điểm trường có điều kiện khó khăn nhất. Những ngày mưa gió vẫn bị dột, gió lạnh vẫn lùa được vào, lạnh lắm nhưng cô trò vẫn phải cố gắng. Đồ dùng học tập vẫn có nhưng ít, diện tích chật hẹp…”.

Gặp cô Lan - một giáo viên trẻ mới vào nghề, chúng tôi được dịp nghe cô kể vài điều về cái nghề gieo con chữ. “Mặc dù hoàn cảnh điều kiện ở đây còn gặp nhiều khó khăn, cuộc sống chưa đủ no ấm nhưng chưa bao giờ tôi chán nản và cũng chưa từng có suy nghĩ sẽ từ bỏ nghề… Vì đây cũng là nơi tôi sinh ra và lớn lên, tôi chỉ cố gắng, muốn làm điều gì nhỏ bé góp phần xây dựng quê hương thêm giàu đẹp. Có lúc mưa gió lạnh nhưng chỉ có ít em nghỉ học nhưng chỉ vắng vài cháu. Còn những ngày nắng ráo thì các cháu đến trường đều. Vì sự chăm chỉ, cố gắng của các cháu nên cả cô và trò đều phải làm hết sức”, cô Lan trải lòng. 

Nói về 24 em trong lớp học của cô Lan, vốn thông thường, trẻ vùng cao hay nhút nhát nhưng các em ở đây nhận thức rất nhanh. Để rèn luyện được điều đó, phương pháp dạy của cô giáo này đặc biệt hơn. Bởi vì, cô thường giao tiếp lần một với các em bằng tiếng dân tộc Nùng, sau đó mới lặp lại bằng tiếng phổ thông nên các em nắm bắt ý được nhanh hơn. Cũng chính vì thế, khi tiếp xúc với người lạ như chúng tôi, các em không tỏ ra lúng túng. Không thể ngờ rằng, tại một nơi có hoàn cảnh khắc nghiệt như thế, với độ tuổi chỉ từ 3 - 5 mà các em đã có thể vô tư trả lời về lòng yêu quê hương, yêu thôn bản và giữ gìn vẹn toàn chủ quyền lãnh thổ của dân tộc. Quả thực, với những đứa trẻ tại đây, việc đào tạo, dạy dỗ các em điều này là điều hết sức quý báu. Vì mai sau đây, các em chính là thế hệ tương lai của tổ quốc, là những người được giao trọng trách quý báu bảo vệ quê hương, giữ gìn biên ải.
 
Dương Nhung
CHIA SẺ ĐẾN BẠN BÈ: