HOTLINE: 0904 89 4444

Giới thiệu chùm thơ của tác giả Quang Nguyễn
(Phương Nam Plus) - Tác giả Quang Nguyễn, tên thật Nguyễn Thành Quang. Sinh ngày 16/12/1991. Người gốc Quảng Ngãi, sinh ra và lớn lên tại xã Tân Hộ Cơ,  huyện Tân Hồng, tỉnh Đồng Tháp đang sống và làm việc tại TP.HCM.
16:14 23-04-2020


Tác giả Quang Nguyễn. Ảnh: NVCC

Các tác phẩm đã xuất bản: Chìm nổi phận rêu (NXB Hôi Nhà Văn - Nhiều tác giả). Thơ tình bốn mùa (NXB Hôi nhà văn - Nhiều tác giả) và Tiếng thu (NXB Văn hóa văn nghệ). Phương Nam Plus trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Quang Nguyễn.

TIẾNG GỌI 
 
Tôi sẽ biết, trong nghìn con mắt khuya
Có nỗi buồn, thoi thói trẻ với già
Những nụ hoa hương ngát thoảng chia
Âu yếm, ca tụng triền sống yêu đương 
 
Tôi thấy mình qua tranh quê hương
Bàn tay chạm núi, bóng rừng Mẹ đứng 
Tóc rẽ sóng, hơi thở ấm say
Nụ hôn mùi thơ ấu, gieo gặt tháng ngày 
 
Tôi không biết, trong nghìn nỗi nhớ ấy 
Có đỗ xuống dòng, thành biển khơi 
Nếu thật vậy... Tôi là con tàu nhỏ 
Giữa lòng đại dương, ngửa mặt nhìn trời

Căng buồm lên, và hãy đưa Tôi về 
Trôi vào lòng Mẹ, neo thiên thu bến đỗ
Trường ca, lời ru, nghe như sóng vỗ
Như nhịp tim đập, quyện tiếng quê 
 
Tôi sẽ biết, những nụ cười như hoa 
Nhón gót dậy điểm bình minh lên mặt
Cây xanh rì, bốn bề rất mới 
Ngày tất bật, êm đềm tiếng chim ca 
 
Tôi nghe, quê hương đang thở 
Mùi lạnh của sương, mùi ấm ngực nhớ 
Nhìn chung quanh ôi lạ lẫm xứ người 
Những giọng nói và những tiếng cười
Hình như ở đây.... quê hương gọi.
 

CÂY PHƯỢNG GIÀ
 
Má ơi...!
Con đã về...
Những trưa nắng cọt kẹt bên khung cửa
Tiếng võng đưa
nhẹ nhàng giấc ngủ trưa
Có tiếng ve... ray rứt suốt hạ nắng
Như tiếng lòng con nặng... âm thanh của quê hương
Ôi tiếng gió thân thương 
Ru con say một giấc
Có tiếng chim 
tạo thành điệu nhạc ngọt ngào 
Thấm vào trong hồi ức... gợi nhớ tuổi thơ năm nao
Khi con bé... cây phượng trước sân đã có 
Mỗi mùa hè con đường nhuộm đỏ
Bao lần con ngủ... dưới gốc cây phượng cũ
Nay vẫn còn... Ôi tuổi thơ vẫn còn!
Vẫn đứng đó chẳng hao mòn 
Bao lần phong ba, bao lần bão tố...
Mãi mãi không bao giờ đổ 
Cành khẳng khiu dang tay ôm đất trời 
Nay con về mãi không rời...
Ôm tròn đất mẹ...
trào nước mắt 
Lòng siết chặt 
Tuổi thơ tôi đây mà
Vẫn còn....
Vẫn còn....
Dưới gốc cây phượng già.

LẠC ĐIỆU 

Lục lọi cuối nẻo đêm 
tìm mùi quỳnh đã ngủ 
Búi quạng trắng sương phủ 
Lạnh khuất bóng trời nghiêng 
 
Dẫu làm cánh chuồn chuồn 
đâu thể bay nghìn dặm 
Muôn nghìn thứ lửa thắm 
Thắp sáng hẻm tâm tư 
 
Một dòng sông vô tận
Miên man chảy từ từ 
Thời gian như mạ bạc 
trôi màu ủy mị hư
 
Tuổi trẻ ngực sóng dữ 
Dấy bão điên cuồng yêu 
Đời mình là con chữ 
Trên ô ly sử tình 
 
Một kiếp người vô tri 
đắm nguồn suối thầm thì
Hồi chương dài chuyển động 
Em lật từng trang si 
 
Đôi mắt đài khí tượng 
đo mực thủy triều dâng 
Đo dạ em muôn trượng 
Có xa Tôi hay gần.
 

ANH SẼ...
 
Anh sẽ về khi mùa hoa phượng đỏ
Hè ngan ngát, vươn dịu hồng cánh môi
Tay nắm tay hôn lên suối tóc nhỏ
Ôm thật lâu, khẽ thầm, tháng năm trôi
 
Anh sẽ mang, chùm thơ nhúng vào hạ
Cho nóng bỏng, mùi nắng, gió trời mây
Anh sẽ để những cơn mưa thong thả
Ướt giăng lối, khơi kỉ niệm đã bay
 
Một thuở yêu, chìm đắm với mộng mị
Say chất ngất, êm đềm những tháng ngày
Phượng vẫn buồn, như mắt em thủ thỉ
Ngày xa vắng, nhìn anh trong mưa bay 
 
Anh sẽ kể chuyện mình theo tiếng nhạc
Mỗi tâm trạng, hòa lẫn với tiếng hát
Cho hồn bay, tìm lại mối tình đầu
Đã theo gió bay về phương trời nao.

TÂM TƯỞNG NGƯỜI 
 
Hoa điệp vàng tháng cũ 
Buổi sáng nào ngang qua 
Tiếng ve buồn rơi xuống 
Chật chội đầy ngõ nhà 
 
Em lấy chồng hai tháng 
Mà tưởng đâu mười năm 
Nhớ tiếng quét  sân sáng 
Như báo thức một đời

Hai tháng chẳng nghe nữa
Ngủ vùi trước tiếng ve 
Màu nắng như thắp lửa 
Cháy đỏ phượng mùa hè 
 
Ngày rụng xuống trí nhớ 
Sót lại mùi dư âm
Chùm bâng khuâng anh nở 
Treo ngõ cây điệp vàng 
 
Một sáng anh về ngang 
Thấy hàng cây đổ lá 
Dáng Mẹ cặm cụi quét 
Ngỡ như em vẫn còn...
 
Quang Nguyễn
CHIA SẺ ĐẾN BẠN BÈ: